Tiểu phẩm CHUYỆN NHÀ
Sáng sớm chị Mai , Hội
trưởng Hội phụ nữ thôn có chuyện ghé qua nhà vợ chồng cô Vũ Thị
Thơm. Thấy cửa hé mở mà trong nhà vắng tiếng người . Quái lạ! Đang
lag mùa nương rẫy, có đi rẫy sớm thì cửa giả của phải đóng chứ nhỉ
!
(Chó sủa)
Chị Mai: Có ai ở nhà
không ? (Nạt chó) Gớm,tao với mày quen lâu thế mà mày sủa như trộm
thế!
Thơm ơi có nhà không
thế?Đi làm hết rồi à?
Cô Thơm: (giọng mệt mỏi)
Chị Mai đấy à.Em ở nhà đây chị ạ.Có việc gì mà sáng sớm đã tìm
em thế?
Chị Mai:Này,cô Thơm ốm hay
sao mà trông rũ rượi thế? Nắng thế này chắc cô bị cảm nắng ?
Khiếp,mùa này ra đường nắng cứ như muốn luộc chín người,cô gầy còm
thế kia phải chú ý chứ!
Cô Thơm: Ốm đau gì đau mà
chị,em chỉ mệt tí thôi
Chị Mai:Có chuyện này tôi
định nhờ thẫng chồng cô giúp.Thế Kiệt nó đi dâu rồi mà tôi chẳng
thấy tiếng gì hết thế?
Cô Thơm:….Dạ, em cũng không
biết chị ạ.
Chị Mai:Ơ hay cô này,chồng
đi đâu mà không biết! Chắc là lại giận dỗi nhau
Cô Thơm: già rồi giận dỗi
nhau gì nữa chị ơi! Tối qua anh Kiệt đi lúc khuya nên em không biết.
Chị Mai:cô Thơm để ý
chồng chút đi,cẩn thận có chuyện gì đấy.
Mà sao cô cứ che mặt
thế.(Đẩy tay)bỏ ra tôi xem nào!
(ngạc nhiên) Chết chết …
sao mặt mũi bầm dập thế kia….Có phải thằng Kiệt nó đánh cô không?
Cô Thơm: (ấp úng)…không
phải đâu chị Mai ạ….Hôm qua đi làm về tối,em không thấy đường vấp té
thôi ấy mà.
Chị Mai:Thôi cô Thơm, kể
cho tôi nghe sự việc thế nào?
Cô Thơm: (sụt sịt khóc)
….Em buồn lắm chị ạ.Nói ra thì mọi người cười.Cứ lúc anh Kiệt uống
say là cả nhà lại lo lắng.Tối qua cũng vậy,thấy ảnh về khuya,đòi
uống tiếp,em nhẹ can ngăn,ai ngờ ảnh nổi giận quay qua đập đồ,rồi
đánh cả em….Ong với Bắp hai thằng nhỏ sợ quá chạy sang ngoại ngủ
rồi.Chúng nó sợ bố lắm chị ạ.
Cả đêm qua,ảnh có về nữa
đâu,chắc là lại đi uống rượu đau đó rồi.
Chị Mai: Khổ thân cô quá!
Thế đã nói với gia đình ngoại chưa?
Cô Thơm: Dạ rồi chị ạ.Mẹ
em bảo bỏ quách thằng đó đi,nhưng nghỉ đến hai đứa con nhỏ,em lại không dám.
Có lần em nói với Kiệt
thì anh ấy bảo:”Muốn chia tay thì trả hết lễ cưới của nhà tao
đã’…em khổ lắm!
Chị Mai:không,không được!lần trước tôi đã khuyên chú ấy rồi, lúc đấy
còn vâng vâng dạ dạ.Tôi tưởng thay đổi rồi cơ đấy.
Cô Thơm: Nhưng lúc không uống
rượu anh ấy thương con mà chị.
Chị Mai: Nó đánh cô như thế mà cô bênh nó nữa à?
Cô Thơm: Thì vợ chồng cũng có
lúc này lúc nọ.
Chị Mai ngắt lời : Không
được.Cô phải cứng rắn lên. Nó mà đánh nữa , cô phải báo chính quyền cho công an
bắt nhốt nó luôn.
Cô Thơm: Thôi chị ạ, chuyện
trong nhà đem ra nói với mọi người lại cười cho…
Chị Mai: Cô nghĩ sai rồi! Chẳng lẽ cô cứ chịu một mình thế sao. Phải để
pháp luật can thiệp, giáo dục cho chồng cô biết, đánh vợ cũng có tội đấy.
Chị Thơm : Vợ chồng cũng có luật giải quyết sao chị ?
Chị Mai : Tại cô cứ lười họp với hội phụ nữ nên chẳng hiểu cái gì cả.
Luật phòng chống bạo lực gia đình quy định rõ đánh vợ ,đánh con là có tội.
Nhiều lần nhắc nhỡ là phải xử lí, cách li, giáo dục.
Cô Thơm :... Hay là chị đi gặp chồng em,khuyên ảnh giúp em xem
sao ? biết đâu chị nói anh lại nghe , bớt bỏ rượu chè...
Chị Mai : Thôi, Được rồi, tôi sẽ thử đi khuyên chú ấy. Nhưng nếu vẫn
xẩy ra chuyện này tôi sẽ báo lên chính quyền thật đấy.
Cô Thơm : Dạ, cảm ơn chị, mong mọi người có thể giúp em.
Ngô Nguyên Linh


Đăng nhận xét